Tất cả bài ghi
Nền Tảng Đức Tin

Những nền tảng của đức tin — Phần 2

Thần tánh và sứ mạng của Chúa Jêsus

4 phút đọc Cập nhật

Khi nhắc đến Chúa Jêsus, bạn nghĩ đến những danh xưng hay lời mô tả nào? Đó có thể là những điều bạn đã đọc trong Kinh Thánh, hoặc những lời bạn từng nghe người khác giới thiệu về Ngài. Từ những hiểu biết ấy, chúng ta cùng tìm hiểu thần tánh và sứ mạng của Chúa Jêsus qua những điều Kinh Thánh bày tỏ.

Kinh Thánh cho biết Chúa Jêsus đã là Đức Chúa Con từ lâu trước khi Ngài được sinh ra bởi Trinh Nữ Mari. Sự hiện hữu của Ngài được nhắc đến qua các dẫn chiếu trong Châm-ngôn 30:4, Mi-chê 5:2 và Ma-thi-ơ 2:6. Đức Chúa Trời là Cha của Chúa Jêsus, và Ngài đã được sinh ra bởi một người nữ đồng trinh, như được ghi lại trong Ma-thi-ơ 1:18–25 và Lu-ca 1:31–35.

Chúa Jêsus vượt trên những lời mô tả về một con người thiện hảo, một tiên tri hay một nhà lãnh đạo. Ngài đã, đang và luôn luôn là Con Đức Chúa Trời đời đời. Khi Ngài đến thế gian, chính Đức Chúa Trời đã mang lấy xác thịt loài người (Giăng 1:1–2, 14).

Chúa Jêsus cũng tự xưng nhận Ngài là Đức Chúa Trời. Khi dùng danh “TA LÀ” để nói về chính mình, Ngài sử dụng danh Đức Chúa Trời đã bày tỏ (Giăng 8:57–58; Xuất Ê-díp-tô Ký 3:13–14). Thần tánh của Chúa Jêsus là lẽ thật trọng tâm của Cơ Đốc giáo (Giăng 8:23–24).

Việc nhận biết Ngài là ai dẫn chúng ta đến ý nghĩa của việc Ngài đến thế gian. Chúa Jêsus đã đến vì loài người xa cách Đức Chúa Trời, sống trong tình trạng sa ngã và tội lỗi. Trong tình trạng ấy, con người hoàn toàn không thể tự cứu chính mình. Cơ Đốc giáo được diễn tả bằng hình ảnh Đức Chúa Trời đưa tay vươn xuống với con người: chính Ngài đồng hóa mình với loài người.

Để hiểu sự xa cách ấy, chúng ta trở lại với sự tạo dựng. Đức Chúa Trời đã dựng nên loài người theo hình ảnh của chính Ngài. Ngài dựng nên con người trong sạch, thánh khiết và ban cho họ sự tự do lựa chọn (Sáng-thế Ký 1:21–27). Con người được tạo dựng để sống trong mối tương giao với Đức Chúa Trời.

Tội lỗi đã làm phân rẽ mối tương giao đó. Khi A-đam và Ê-va bất tuân Lời Đức Chúa Trời, họ đã chết về phần thuộc linh (Sáng-thế Ký 2:16–17; 3:1–6). Hậu quả của sự bất tuân ấy lan đến cả thế gian. Chúng ta đang sống trong một thế giới sa ngã, và loài người đã bị phân rẽ khỏi Đức Chúa Trời (Rô-ma 5:12).

Kinh Thánh cho biết mọi người đều đã phạm tội và đang ở dưới sự đoán phạt của Đức Chúa Trời (Rô-ma 3:23, 19). Đức Chúa Trời tạo dựng con người để tương giao với Ngài, nhưng tội lỗi và sự nổi loạn đã trở thành sự ngăn cách. Vì thế, Ngài đã định một con đường để phục hồi mối quan hệ ấy.

Đó là sứ mạng của Chúa Jêsus. Ngài đến thế gian và phó mạng sống mình như một của lễ hy sinh cho loài người, để đem chúng ta trở về với Đức Chúa Trời (I Cô-rinh-tô 15:21–22).

Đức Chúa Trời đã đặt tội lỗi của chúng ta trên Chúa Jêsus. Ngài chịu chết trên thập tự giá với tư cách Đấng thay thế chúng ta, để chúng ta có thể được tự do (II Cô-rinh-tô 5:17–21).

Cách duy nhất để được cứu khỏi sự chết thuộc linh là ở trong Đấng Christ. Chúng ta phải tin cậy Chúa Jêsus để được Ngài tha thứ tội lỗi và giải thoát khỏi tình trạng sa ngã.


Thêm bài ghi của Bayless Conley →