Những phân đoạn ghi lại sự chữa lành của Chúa Jêsus giúp chúng ta tìm hiểu cách Ngài bày tỏ ý muốn và bản chất của Đức Chúa Trời qua chức vụ của mình. Khi đọc Mác 7:31–35; Lu-ca 4:38–44; 5:12–16; 6:17–26 và Giăng 9:1–7, chúng ta được mời gọi chú ý đến những yếu tố thường gặp giữa các sự kiện ấy. Từ đó, bài học dẫn chúng ta đến sự chữa lành thiên thượng và mối liên hệ của sự chữa lành với công việc cứu chuộc của Đấng Christ.
Trước khi đi sâu vào chủ đề này, chúng ta nhắc lại những lẽ thật về Đức Thánh Linh. Đức Chúa Trời ban Linh của Ngài cho người tin để họ có quyền năng siêu nhiên, thiên thượng. Ngài phán với tâm linh chúng ta qua Linh của Ngài. Những người cầu nguyện trong Thánh Linh trở nên nhạy cảm với tiếng nói của Đức Chúa Trời. Đức Thánh Linh cũng giúp chúng ta cầu xin những điều mình không hiểu hoặc gặp khó khăn khi cầu xin (Rô-ma 8:26).
Đức Thánh Linh ban quyền năng để người tin làm những dấu kỳ và phép lạ. Chúng ta nhận lãnh Đức Thánh Linh qua sự đặt tay và cầu xin. Chúa Jêsus dạy rằng chúng ta có thể nhận lãnh báp-têm bằng Đức Thánh Linh đơn giản qua lời cầu xin (Lu-ca 11:9–13). Người tin cần tiếp tục ở trong sự đầy dẫy Đức Thánh Linh, có thể và phải cầu nguyện trong Thánh Linh mỗi ngày (Ê-phê-sô 5:18; I Cô-rinh-tô 14:14–15).
Đức Chúa Trời bày tỏ chính Ngài là Đấng chữa lành cho dân sự mình (Xuất Ê-díp-tô Ký 15:23–26). Danh xưng Giê-hô-va Rapha có nghĩa là “Đức Giê-hô-va, Đấng chữa lành chúng ta”. Lời phán “Ta là Đức Giê-hô-va, Ta không hề thay đổi” được dẫn để nhấn mạnh bản chất không thay đổi của Ngài (Ma-la-chi 3:16).
Bản chất của Đức Chúa Trời là Đấng chữa lành. Ý định của Ngài đối với những người hầu việc Ngài là tiêu trừ bệnh hoạn giữa vòng họ (Xuất Ê-díp-tô Ký 23:25–26). Đức Chúa Trời đã giữ lời hứa ấy trong suốt thời kỳ Cựu Ước. Sự chữa lành được trình bày bao gồm cả thân thể lẫn linh hồn; Thi-thiên 103:1–3 nhắc đến hai ân huệ của Chúa Giê-hô-va: sự tha thứ và sự chữa lành.
Qua chức vụ của mình, Chúa Jêsus bày tỏ Đức Chúa Trời là Đấng chữa lành. Ngài là Đức Chúa Trời trong xác thịt và là sự bày tỏ ý muốn của Đức Chúa Trời. Khi chữa lành người bệnh, Chúa Jêsus cho thấy ý muốn và bản chất của Đức Chúa Trời qua chính đời sống Ngài (Giăng 14:7–9).
Chức vụ của Chúa Jêsus cũng bày tỏ sự khao khát chữa lành của Đức Chúa Trời. Ngài đã chữa lành tất cả (Ma-thi-ơ 12:15), bày tỏ lòng thương xót người bệnh bằng sự chữa lành (Ma-thi-ơ 14:13–14), và chữa lành tất cả những người đến với Ngài (Ma-thi-ơ 14:35–36). Ngài chữa mọi loại bệnh tật (Ma-thi-ơ 15:30–31) và bày tỏ rằng Ngài muốn chữa lành (Ma-thi-ơ 8:1–3).
Niềm tin vào ý định chữa lành của Chúa ngày nay gắn liền với lời khẳng định trong Hê-bơ-rơ 13:8: “Đức Chúa Jêsus Christ hôm qua, ngày nay và cho đến đời đời không hề thay đổi.”
Chúa Jêsus đã chỉ định những người khác cùng tham gia công việc chữa lành. Ngài giao công việc ấy cho mười hai sứ đồ (Ma-thi-ơ 10:1), bảy mươi môn đồ (Lu-ca 10:1; 10:8–9), và tất cả những người tin Ngài (Mác 16:15–16).
Theo lời dạy được trình bày trong bài học, chữa bệnh là dấu hiệu theo sau những người tin Chúa. Chúa Jêsus giao nhiệm vụ chữa lành cho tất cả tín đồ; khi họ đặt tay trên người bệnh và cầu nguyện, Chúa sẽ chữa lành.
Hội Thánh tiếp tục làm theo sự hướng dẫn của Chúa Jêsus trong công việc ấy. Từ đầu đến cuối sách Công-vụ, trải qua gần ba mươi năm sau Lễ Ngũ Tuần đầu tiên, các ký thuật ghi lại việc Đức Chúa Trời chữa lành cho con người. Những ví dụ được nhắc đến nằm trong Công-vụ các chương 3, 5, 8, 9 và 14.
Các sứ đồ cũng dạy mọi người về việc chữa bệnh. Cầu nguyện cho người bệnh được trình bày là một nghi lễ đã được thiết lập trong Hội Thánh (Gia-cơ 5:14–16). Lời dạy này nhấn mạnh rằng lời cầu nguyện bởi đức tin chữa lành người bệnh, đồng thời hướng dẫn người tin cầu nguyện cho người khác và mong đợi sự chữa lành.
Sự chữa lành thiên thượng là một phần trong công việc cứu chuộc của Đấng Christ. Các tiên tri đã báo trước về sự chữa lành thể chất và linh hồn qua Chúa Jêsus (Ê-sai 53:1–5). Các sách Phúc Âm ghi nhận Ngài đã làm trọn những điều được báo trước ấy (Ma-thi-ơ 8:16–17).
Đấng Christ đã đến để chịu chết vì tội lỗi chúng ta và chịu đau đớn để chúng ta được chữa lành (I Phi-e-rơ 2:24).
The passages recording the healings performed by Jesus help us understand how He revealed God’s will and nature through His ministry. As we read Mark 7:31–35; Luke 4:38–44; 5:12–16; 6:17–26 and John 9:1–7, we are invited to notice the elements these accounts have in common. From there, the lesson leads us into the subject of divine healing and its connection to the redemptive work of Christ.
Before exploring this subject more deeply, we recall the truths concerning the Holy Spirit. God gives His Spirit to believers so that they may have supernatural, divine power. He speaks to our spirits through His Spirit. Those who pray in the Spirit become sensitive to God’s voice. The Holy Spirit also helps us pray for things we do not understand or find difficult to pray about (Romans 8:26).
The Holy Spirit empowers believers to perform signs and wonders. We receive the Holy Spirit through the laying on of hands and through asking. Jesus taught that we can receive baptism in the Holy Spirit simply by asking (Luke 11:9–13). Believers need to remain filled with the Holy Spirit; they can and should pray in the Spirit every day (Ephesians 5:18; 1 Corinthians 14:14–15).
God reveals Himself as the healer of His people (Exodus 15:23–26). The name Jehovah Rapha means “the LORD who heals us.” The words “I am the LORD; I do not change” are cited to emphasize His unchanging nature (Malachi 3:16).
God’s nature is that of a healer. His intention for those who serve Him is to remove sickness from among them (Exodus 23:25–26). God kept this promise throughout the Old Testament period. Healing is presented as encompassing both body and soul; Psalm 103:1–3 names two of the LORD’s benefits: forgiveness and healing.
Through His ministry, Jesus revealed God as the healer. He is God in the flesh and the expression of God’s will. By healing the sick, Jesus demonstrated God’s will and nature through His own life (John 14:7–9).
The ministry of Jesus also reveals God’s desire to heal. He healed them all (Matthew 12:15), showed compassion for the sick by healing them (Matthew 14:13–14), and healed everyone who came to Him (Matthew 14:35–36). He healed every kind of sickness (Matthew 15:30–31) and made known His willingness to heal (Matthew 8:1–3).
Faith in the Lord’s intention to heal today is connected with the affirmation in Hebrews 13:8: “Jesus Christ is the same yesterday, today, and forever.”
Jesus appointed others to share in the work of healing. He entrusted this work to the twelve apostles (Matthew 10:1), the seventy disciples (Luke 10:1; 10:8–9), and all who believe in Him (Mark 16:15–16).
According to the teaching presented in this lesson, healing the sick is a sign that follows those who believe in the Lord. Jesus entrusted the ministry of healing to all believers; when they lay hands on the sick and pray, the Lord will heal.
The Church continued to follow the instructions of Jesus in this work. Throughout the book of Acts, covering nearly thirty years after the first Pentecost, the accounts record God healing people. The examples mentioned are found in Acts chapters 3, 5, 8, 9, and 14.
The apostles also taught people about healing the sick. Praying for the sick is presented as an established ordinance in the Church (James 5:14–16). This teaching emphasizes that the prayer of faith heals the sick, while instructing believers to pray for others and expect healing.
Divine healing is part of the redemptive work of Christ. The prophets foretold physical and spiritual healing through Jesus (Isaiah 53:1–5). The Gospels record His fulfillment of these prophecies (Matthew 8:16–17).
Christ came to die for our sins and to suffer so that we might be healed (1 Peter 2:24).