Con người thường đối diện với tội lỗi và mặc cảm tội lỗi như thế nào? Thiên đàng hiện lên trong suy nghĩ của chúng ta ra sao? Những câu hỏi ấy mở đầu cho việc tìm hiểu sự cứu chuộc bởi ân điển qua đức tin, thiên đàng và địa ngục, cùng sự trở lại của Đấng Christ.
Theo Rô-ma 3:19, cả thế gian đều phạm tội trước mặt Đức Chúa Trời. Tội lỗi phân rẽ con người khỏi Ngài, khiến chúng ta không thể tự cứu chính mình ra khỏi tội. Đức Chúa Trời đã cứu nhân loại bằng cách sai Con Ngài chịu chết vì tội lỗi của chúng ta. Ngoài Chúa Jêsus, không còn con đường nào khác để được cứu (Giăng 14:6; Công-vụ 4:12).
Chúa Jêsus ban sự cứu chuộc bởi ân điển qua đức tin (Ê-phê-sô 2:8–9). Sự cứu chuộc là điều Đức Chúa Trời ban cho; con người không thể tự kiếm được hay làm cho mình đủ tư cách để nhận lấy, bởi không ai hoàn hảo (Rô-ma 3:23; Công-vụ 10:1–6). Chúng ta được cứu rỗi nhờ tin vào Lời Đức Chúa Trời (Công-vụ 10:13–14; Rô-ma 10:1; I Cô-rinh-tô 1:21).
Món quà cứu chuộc nhưng không ấy cần được mỗi người tiếp nhận. Sự ăn năn đi trước đức tin (Mác 1:15; Lu-ca 24:46–47). Chúa Jêsus muốn các Cơ Đốc nhân dạy về sự ăn năn và sự tha thứ tội lỗi (Công-vụ 2:36–38). Ăn năn là sự thay đổi bên trong tấm lòng, từ đó dẫn đến sự thay đổi được thể hiện ra bên ngoài qua cách sống và cách cư xử.
Đức tin được bày tỏ qua sự tuyên xưng (Rô-ma 10:9–10; Giăng 3:3–5). Khi một người tuyên xưng đức tin nơi Chúa Jêsus, nhìn nhận Ngài là Chúa Tể của chính mình, Đức Thánh Linh đổi mới tâm linh người ấy. Kinh Thánh gọi điều này là được cứu, hay được “tái sanh”.
Mọi người đã được tái sanh đều trở thành thuộc viên của Hội Thánh Đấng Christ, cũng được gọi là Thân Thể Đấng Christ (Công-vụ 2:47).
Người chối bỏ Chúa Jêsus và món quà cứu chuộc nhưng không của Ngài sẽ đi đến địa ngục. Địa ngục được sắm sẵn cho ma quỷ và các quỷ sứ của nó, không phải cho con người (Ma-thi-ơ 25:41).
Địa ngục được mô tả là nơi có lửa và sự đau đớn (Lu-ca 16:22–24), nơi cầm giữ trong hồ lửa (Khải-huyền 20:10, 14–15). Một khi đã đến đó, không ai có thể thoát khỏi địa ngục; không có sự thay đổi tâm trí sau khi chết.
Thiên đàng chờ đợi những người đã tiếp nhận Chúa Jêsus vào lòng mình (Ê-phê-sô 3:14–15; Giăng 3:16; Lu-ca 16:22–26).
Gắn liền với niềm trông đợi thiên đàng là sự trở lại của Đấng Christ. Kinh Thánh tuyên bố về một “hy vọng phước hạnh”: Chúa Jêsus sẽ trở lại để nhóm họp tất cả dân sự của Ngài về thiên đàng (I Tê-sa-lô-ni-ca 4:16–18; I Cô-rinh-tô 15:51–53).
Đấng Christ sẽ cai trị một ngàn năm (Khải-huyền 19:11–16; 20:1–4). Vào thời kỳ cuối cùng, Đức Chúa Trời sẽ dựng nên một trời mới và một đất mới. Các Cơ Đốc nhân sẽ sống với Chúa trong thế giới mới ấy (Khải-huyền 21:1, 10–11; 21:21–27; 22:1–7).
How do people usually deal with sin and guilt? How do we picture heaven? These questions open our study of redemption by grace through faith, heaven and hell, and the return of Christ.
According to Romans 3:19, the whole world stands guilty before God. Sin separates people from Him, leaving us unable to save ourselves from sin. God provided salvation for humanity by sending His Son to die for our sins. Apart from Jesus, there is no other way to be saved (John 14:6; Acts 4:12).
Jesus offers redemption by grace through faith (Ephesians 2:8–9). Redemption is God’s gift; people cannot earn it or make themselves worthy to receive it, because no one is perfect (Romans 3:23; Acts 10:1–6). We are saved by believing the Word of God (Acts 10:13–14; Romans 10:1; 1 Corinthians 1:21).
Each person must receive this free gift of redemption. Repentance comes before faith (Mark 1:15; Luke 24:46–47). Jesus wants Christians to teach repentance and the forgiveness of sins (Acts 2:36–38). Repentance is an inward change of heart that leads to an outward change in the way a person lives and behaves.
Faith is expressed through confession (Romans 10:9–10; John 3:3–5). When a person confesses faith in Jesus and acknowledges Him as Lord of their life, the Holy Spirit renews that person’s spirit. The Bible calls this being saved, or being “born again.”
Everyone who has been born again becomes a member of the Church of Christ, also called the Body of Christ (Acts 2:47).
Those who reject Jesus and His free gift of redemption will go to hell. Hell was prepared for the devil and his angels, not for human beings (Matthew 25:41).
Hell is described as a place of fire and torment (Luke 16:22–24), a place of confinement in the lake of fire (Revelation 20:10, 14–15). Once there, no one can escape hell; there is no opportunity to change one’s mind after death.
Heaven awaits those who have received Jesus into their hearts (Ephesians 3:14–15; John 3:16; Luke 16:22–26).
The hope of heaven is closely connected with the return of Christ. Scripture declares a “blessed hope”: Jesus will return to gather all His people into heaven (1 Thessalonians 4:16–18; 1 Corinthians 15:51–53).
Christ will reign for a thousand years (Revelation 19:11–16; 20:1–4). At the end of time, God will create a new heaven and a new earth. Christians will live with the Lord in that new world (Revelation 21:1, 10–11; 21:21–27; 22:1–7).