Tất cả bài ghi
Nền Tảng Đức Tin

Những nền tảng của đức tin — Phần 1

Kinh Thánh và Đức Chúa Trời Ba Ngôi

6 phút đọc Cập nhật

Đối với Cơ Đốc nhân, Kinh Thánh là Lời Đức Chúa Trời, có thẩm quyền hướng dẫn đời sống và nuôi dưỡng sự trưởng thành thuộc linh. Qua Lời Ngài, chúng ta cũng nhận biết một nền tảng của đức tin: chỉ có một Đức Chúa Trời chân thật, và Ngài bày tỏ chính mình trong ba thân vị — Đức Chúa Cha, Đức Chúa Con và Đức Thánh Linh.

Chữ “Kinh Thánh” có nghĩa là “quyển sách”. Kinh Thánh gồm 66 sách riêng biệt, được trình bày qua nhiều thể loại văn chương như thư tín, lịch sử, tường thuật, thi thơ, thi ca và những nội dung về thời kỳ tận thế. Dù phong phú về cách thể hiện, toàn bộ Kinh Thánh vẫn cùng hướng về một chủ đề.

Đức Chúa Trời đã biên soạn Kinh Thánh trong hơn 1.500 năm, từ năm 1400 trước Công nguyên đến năm 100 sau Công nguyên. Có 40 trước giả tham gia viết, thuộc nhiều hoàn cảnh và công việc khác nhau: người chăn chiên, ngư dân, chiến binh, thầy tế lễ, tiên tri, vua, bác sĩ, học giả và quan tửu chánh. Một kho tàng văn chương về lẽ thật đa dạng như vậy, ảnh hưởng đến các thế hệ thuộc mọi nền văn hóa, quốc gia và bộ tộc, chỉ có thể được kết nối với nhau bởi bàn tay của Đức Chúa Trời.

Nền tảng đầu tiên được khẳng định là Kinh Thánh chính là Lời vô ngộ của Đức Chúa Trời, nghĩa là không bao giờ sai lầm. Trong II Ti-mô-thê 3:16–17, Phao-lô viết:

“Cả Kinh Thánh đều là bởi Đức Chúa Trời soi dẫn, có ích cho sự dạy dỗ, bẻ trách, sửa trị, dạy người trong sự công bình, để cho người của Đức Chúa Trời được trọn vẹn và được trang bị để làm mọi việc lành.”

Kinh Thánh được hà hơi bởi Đức Chúa Trời. Lời trong cả Cựu Ước lẫn Tân Ước đều đến từ Ngài (II Phi-e-rơ 1:20–21). Chính nguồn gốc ấy là nền tảng cho sự chân thật của Kinh Thánh: Lời ấy chân thật vì đến từ Đức Chúa Trời (Thi-thiên 19:8).

Vì vậy, Kinh Thánh là quy tắc và kim chỉ nam cho đời sống chúng ta. Qua quyển sách ấy, Đấng Chủ Tể chỉ dẫn con người cách sống và tận hưởng đời sống. Khi viết cho Ti-mô-thê, Phao-lô nhấn mạnh sự hữu ích của Kinh Thánh trong việc dạy dỗ, sửa trị và trang bị người thuộc về Đức Chúa Trời. Vì là Lời của Ngài, Kinh Thánh phải có uy quyền tuyệt đối trên mọi vấn đề của chúng ta.

Kinh Thánh cũng là quyển sách bày tỏ ý tưởng của Đức Chúa Trời (Ê-sai 55:7–11). Đức Chúa Trời và Lời Ngài là một (Giăng 1:1). Ngài không hề thay đổi, và Lời Ngài cũng vậy (I Phi-e-rơ 1:24–25; Thi-thiên 33:10–11). Lời Đức Chúa Trời là hoàn hảo (Thi-thiên 12:6), đem đến những giải pháp cho tất cả các nan đề của đời sống.

Quyền năng của Lời Chúa được thể hiện trong sự biến đổi của người tin. Lời Ngài làm cho sự sống thuộc linh tăng trưởng (I Phi-e-rơ 2:2), khiến chúng ta được tự do và trở nên môn đồ của Chúa Jêsus (Giăng 8:31–32). Lời ấy tạo nên đức tin (Rô-ma 10:17), thay đổi suy nghĩ và đem lại sự biến đổi trong đời sống chúng ta (Rô-ma 12:1–2).

Lời Chúa còn cung cấp mọi nhu cầu cho đời sống thuộc linh và sự trưởng thành của Cơ Đốc nhân (Ma-thi-ơ 4:4). Trong Lời Ngài có những lời hứa dành cho mọi điều chúng ta cần (I Phi-e-rơ 1:3–4). Đức Chúa Trời phán với chúng ta qua Lời Chúa; cũng qua Lời ấy, Ngài làm việc trong lòng và tâm trí chúng ta (I Tê-sa-lô-ni-ca 2:13).

Từ nền tảng Kinh Thánh là Lời Đức Chúa Trời, chúng ta tiếp tục tìm hiểu điều Kinh Thánh bày tỏ về chính Ngài. Cơ Đốc nhân tin chỉ có một Đức Chúa Trời. Phục-truyền 6:4 khẳng định:

“Hỡi Y-sơ-ra-ên! Hãy nghe: Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta là Giê-hô-va có một không hai.”

Lẽ thật về một Đức Chúa Trời duy nhất cũng được khẳng định trong Ê-sai 43:10–11 và 44:8. Kinh Thánh tuyên bố chỉ có một Đức Chúa Trời chân thật; tất cả những thần và hình tượng khác đều là do sự lừa dối của Sa-tan.

Đức Chúa Trời duy nhất ấy bày tỏ chính mình trong ba thân vị riêng biệt. Ngay từ buổi sáng thế, Ngài đã phán: “Chúng ta hãy…” (Sáng-thế Ký 1:26). Kinh Thánh cũng ghi lại những lần khác Đức Chúa Trời nói về chính mình ở thể số nhiều, như trong Sáng-thế Ký 11:6–7 và Ê-sai 6:8.

Ba thân vị được nhắc đến là Đức Chúa Cha, Đức Chúa Con và Đức Thánh Linh (Ma-thi-ơ 28:19). Đây là nền tảng của giáo lý Ba Ngôi: một Đức Chúa Trời được bày tỏ trong ba thân vị.

Sự hiện diện riêng biệt của cả ba thân vị được thể hiện khi Đức Chúa Jêsus chịu báp-têm. Đức Thánh Linh lấy hình chim bồ câu ngự xuống trên Ngài, đồng thời có tiếng từ trời phán rằng: “Ngươi là con yêu dấu của ta; đẹp lòng ta mọi đường” (Lu-ca 3:22). Chính lúc ấy, cả ba thân vị đều hiện diện và riêng biệt. II Cô-rinh-tô 13:13 cũng được dẫn chiếu khi nói đến ba thân vị này.

Kinh Thánh đề cập đến mỗi thân vị của Ba Ngôi là Đức Chúa Trời. Chúa Jêsus được gọi là Đức Chúa Trời, với các dẫn chiếu trong Giăng 1:1, 14; 14:6–11 và Ê-sai 9:6. Đức Thánh Linh cũng được gọi là Đức Chúa Trời trong Công-vụ 5:3–4.

Ba thân vị có vai trò riêng biệt và cùng là một Đấng thiêng liêng. Kinh Thánh khẳng định giáo lý Ba Ngôi, nhưng không giải thích chi tiết cách thức hay nguyên nhân vì sao. Điều được bày tỏ là một Đức Chúa Trời chân thật trong ba thân vị: Đức Chúa Cha, Đức Chúa Con và Đức Thánh Linh.


Thêm bài ghi của Bayless Conley →